Có những ngày trong đời, ta làm một việc tưởng như chỉ là bổn phận, nhưng làm xong lại thấy lòng nhẹ tênh và đầy đặn một cách khó tả. Với tôi, hôm nay là một ngày như thế. 3 anh em chúng tôi cùng trở về, thành tâm hướng về cội nguồn: làm lễ tạ mộ Cụ Tổ dòng họ, lo yên phần đất nơi các cụ an nghỉ, rồi trở về làm lễ an ngay tại gia. Bài viết này là những chiêm nghiệm tôi muốn ghi lại, để đánh dấu năng lượng bình an mà ngày hôm nay đã trao cho tôi.
Một buổi sáng, cả 3 anh em cùng gác việc để về với tổ tiên
3 anh em chúng tôi, mỗi người một ngả mưu sinh, quanh năm bận rộn. Người lo công việc, người lo gia đình nhỏ, ai cũng có trăm thứ phải xoay. Vậy mà hôm nay, tất cả cùng gác lại mọi việc, hẹn nhau trở về đứng chung dưới một mái — mái của tổ tiên. Chỉ riêng việc ấy thôi, tôi đã thấy trong lòng dâng lên một niềm xúc động rất lành.
Chúng ta sống trong một thời đại vội vã, nơi người ta quen nhìn về phía trước mà ít khi ngoái lại phía sau. Ta bận rộn với mục tiêu, với những điều sắp tới, và dễ quên rằng mình không tự nhiên mà có mặt trên đời. Phía sau mỗi con người là cả một dòng chảy dài của những người đã sống, đã thương, đã gìn giữ để hôm nay ta được hiện diện. Một buổi sáng về bên mộ tổ, giữa mênh mông đồng lúa, kéo tôi chậm lại và nhắc tôi nhớ điều giản dị mà cốt lõi ấy.
Lễ Tạ Mộ Kỳ An — lo yên cho nơi an nghỉ của người đã khuất
Người xưa gọi nghi thức hôm nay là lễ Tạ Mộ Kỳ An — nghĩa là tạ ơn nơi phần mộ và cầu cho được an. Thầy làm lễ mặc áo the, khăn xếp, ngồi đọc văn khấn thong thả trước phần mộ Cụ Tổ. Một lá sớ vàng được đặt ngay ngắn, dâng lên lời thưa của con cháu với các cụ. Trên bia đá khắc dòng chữ giản dị mà thiêng liêng: "Mộ Cụ Tổ họ Hà", kề bên là câu đối nhắc con cháu về đức của tiên tổ và phúc để lại cho muôn đời sau.
Việc chúng tôi làm hôm nay, nói cho mộc mạc, là lo cho nơi an nghỉ của tổ tiên được tươm tất, yên ổn — sửa sang phần đất phần âm, rồi mới yên tâm trở về an vị tại gia. Nghe thì có vẻ là chuyện của người đã khuất, nhưng lạ thay, người được an lòng nhất lại chính là những người đang sống. Khi biết ông bà, các cụ đã có một chỗ an nghỉ đàng hoàng, ấm cúng, lòng người con, người cháu như trút được một gánh nặng vô hình mang theo bấy lâu.
Ta lo cho người đã khuất được an, không phải vì người cần, mà vì lòng ta cần được yên. Đó là chỗ cõi âm và cõi dương gặp nhau trong một chữ: An.
"Giàu vì mộ" — tôi hiểu câu ấy theo một cách khác
Ông bà ta có câu truyền lại: "Giàu vì mộ, khó vì vong." Nhiều người nghe câu này liền nghĩ ngay đến chuyện phần mộ mang lại tiền tài, may rủi. Nhưng tôi xin được hiểu nó theo một cách lành hơn, và tôi tin đó mới là ý sâu xa của người xưa.
Với tôi, câu ấy không nói về việc cầu tài đổi chác. Nó nói về nền móng. Một dòng họ biết quay về chăm sóc gốc rễ, biết nhớ ơn nơi mình sinh ra, biết giữ cho phần mộ tổ tiên yên ấm — là một dòng họ có nền móng vững. Và người có nền móng vững trong tâm thì làm gì cũng an: an để đi đường dài, an để bền bỉ, chứ không bồn chồn chạy theo từng được mất trước mắt. Cái "giàu" ở đây, tôi nghĩ, trước hết là giàu sự an ổn trong lòng — thứ của cải không ngân hàng nào giữ hộ được.
Ngược lại, "khó vì vong" — cái khó của một người, một nhà, nhiều khi đến từ chỗ trong lòng còn điều chưa yên, còn day dứt, còn những mối chưa được hóa giải. Khi ta thành tâm lo cho phần âm được yên, thực ra ta đang dọn dẹp chính những khúc mắc trong lòng mình, để tâm được nhẹ mà bước tiếp.
An phần mộ rồi an tại gia — sự an theo con cháu về nhà
Xong việc ngoài đồng, chúng tôi trở về làm lễ an ngay tại gia, trước bàn thờ gia tiên. Trên bàn thờ là di ảnh của những người thân đã khuất trong nhà — trong đó có một cụ mặc quân phục, một đời đã sống ngay thẳng và tận hiến. Mâm cỗ được bày biện tươm tất, khói hương quyện với hương hoa cúc vàng, cả gian nhà bỗng lắng lại trong một sự trang nghiêm ấm áp.
Tôi nhận ra một điều đẹp: sự an không dừng lại ở phần mộ, nó theo chân con cháu về tận mái nhà. Khi ta an cho nơi an nghỉ của tổ tiên, rồi lại an vị, sửa soạn cho chính tổ ấm của mình, thì như có một sợi dây bình an nối liền mái nhà của người đã khuất và mái nhà của người đang sống. Cả đôi bên cùng được chăm nom, cùng được đặt vào trật tự yên ổn. Và một gia đình mà cả đôi mái nhà đều yên, thì lòng người trong nhà ấy khó mà không an.
Xin một quẻ âm dương — và bài học về sự tin và buông
Có một khoảnh khắc trong buổi lễ khiến tôi lặng đi. Đó là khi gieo quẻ âm dương — 2 đồng tiền cổ đặt trên chiếc đĩa sứ men lam đã ngả màu thời gian, tung lên rồi cúi nhìn xem các cụ đã "ưng", đã chứng cho tấm lòng con cháu hay chưa.
Tôi không viết những dòng này để bàn về chuyện linh nghiệm hay may rủi. Điều tôi thấm, là tâm thế của con người trong khoảnh khắc ấy. Khi gieo một quẻ và chờ đợi, ta buộc phải hạ cái tôi của mình xuống. Ta thừa nhận rằng có những điều lớn hơn mình, xa hơn tầm với của mình. Ta học cách tin, và học cách buông — làm hết lòng phần của mình, rồi thôi không gồng gánh nữa, để phần còn lại cho đất trời, cho tổ tiên, cho một điều thiêng liêng nào đó lớn hơn.
Đời sống hằng ngày cũng vậy. Rất nhiều bất an của chúng ta đến từ chỗ ta muốn nắm giữ và kiểm soát tất cả. Buổi lễ hôm nay nhắc tôi: hãy làm hết mình với sự thành tâm, rồi nhẹ nhàng buông kết quả. Chính chỗ buông ấy là nơi bình an bắt đầu.
3 anh em cùng quỳ — phúc lành lớn nhất của một gia đình
Điều làm tôi xúc động nhất hôm nay không phải mâm lễ, cũng không phải nghi thức, mà là hình ảnh 3 anh em cùng quỳ bên nhau trước tổ tiên. Trong một thời buổi ai cũng vội, việc cả nhà buông hết để cùng hướng về một điều thiêng liêng chung — đó tự nó đã là một phúc lành.
Bởi nếu có ai hỏi tổ tiên phù hộ điều gì nhất cho con cháu, tôi tin câu trả lời là sự hòa thuận, thương yêu. Của cải rồi sẽ tiêu tan, chức tước rồi sẽ đổi dời, nhưng anh em còn ngồi được với nhau, còn cùng nhau cúi đầu về một gốc, thì cái nhà ấy còn phúc, còn chỗ dựa, còn sức mạnh để đi qua mọi giông bão của đời người. Đứng giữa 2 người anh em ruột của mình sáng nay, tôi thấy mình giàu có theo một nghĩa mà tiền bạc không mua được.
Và như một sự đáp lời rất dịu dàng của cuộc đời, ngay trong những ngày này, cô em gái của tôi vừa có một tin vui. Tôi không tin vào chuyện thần thánh ban phát may rủi. Nhưng tôi tin sâu sắc rằng: khi cả một gia đình cùng sống trong lòng biết ơn và hòa thuận, trường năng lượng của gia đình ấy đổi khác — và những điều lành sẽ tự tìm về với những người có tâm an, lòng sáng.
Một việc nhỏ để làm hôm nay
Bạn không cần chờ đến ngày giỗ hay một buổi lễ lớn. Ngay tối nay, hãy thắp một nén hương lên bàn thờ gia tiên — hoặc chỉ cần lặng lẽ nghĩ về ông bà, cha mẹ, những người đã cho bạn có mặt trên đời — và thầm nói: "Con biết ơn cội nguồn của con. Nguyện cho các cụ được an, và cho lòng con cũng được an." Chỉ một câu thôi. Rồi để ý xem cõi lòng mình lắng lại như thế nào.
3 điều tôi mang về từ buổi lễ tạ mộ hôm nay
Rời cánh đồng khi nắng đã lên cao, tôi mang theo về không phải một điều gì cầu xin được, mà là 3 bài học lặng lẽ cho chính đời sống bình an của mình:
1. Lo cho người đã khuất được an, là cách để lòng người sống được yên. Đạo hiếu không phải gánh nặng — nó là một liều thuốc chữa lành. Mỗi lần ta chăm lo cho cội nguồn, ta gỡ bớt một khúc mắc trong chính lòng mình.
2. Làm hết lòng rồi buông, đừng gồng gánh kết quả. Như khi gieo một quẻ âm dương, ta thành tâm với phần của mình, rồi tin và buông phần còn lại. Bình an sống ở chỗ buông ấy, không ở chỗ nắm giữ.
3. Giữ cho anh em hòa thuận là giữ phúc lớn nhất của một nhà. Cái cây dòng họ chỉ xanh khi các cành lá còn thương nhau, còn cùng chung một gốc rễ. Đó là tài sản không ngân hàng nào giữ hộ.
Câu hỏi thường gặp về lễ tạ mộ và sự an trong tâm
Lễ tạ mộ là gì?
Lễ tạ mộ là nghi thức con cháu sửa sang, dâng hương và tạ ơn tại phần mộ tổ tiên — thường làm khi hoàn tất việc xây, sửa hay an vị phần mộ, hoặc vào dịp cuối năm, giỗ chạp. Bản chất của tạ mộ là lời cảm ơn và sự chăm lo cho nơi an nghỉ của người đã khuất, thể hiện đạo hiếu và lòng biết ơn cội nguồn.
Vì sao nên chăm lo, tạ mộ phần mộ tổ tiên?
Chăm lo phần mộ tổ tiên trước hết là một cách báo hiếu và tưởng nhớ. Khi ta lo cho nơi an nghỉ của ông bà được tươm tất, lòng ta cũng được an vì đã làm tròn bổn phận của người con, người cháu. Đó cũng là dịp cả gia đình cùng nhau trở về, gắn kết và nhắc nhau về gốc rễ của mình.
Câu "giàu vì mộ" có phải là mê tín cầu tài không?
Không nên hiểu theo nghĩa cầu tài đổi chác. Câu nói dân gian này, hiểu theo hướng lành, nhắc rằng một dòng họ biết quay về chăm sóc gốc rễ, biết nhớ ơn nơi mình sinh ra là một dòng họ có nền móng vững. Người có nền móng vững trong tâm thì làm gì cũng an và bền, chứ không phải phần mộ mang lại tiền bạc một cách thần kỳ.
Anh em trong nhà cùng nhau lo việc tổ tiên có ý nghĩa gì?
Khi anh em cùng gác lại công việc để trở về lo việc tổ tiên, đó tự nó đã là một phúc lành. Việc hướng về một cội nguồn chung nuôi dưỡng sự hòa thuận, thương yêu giữa anh em — điều mà tổ tiên mong mỏi nhất ở con cháu. Một gia đình còn ngồi được với nhau, còn cùng cúi đầu về một gốc, là một gia đình còn phúc.
Lời kết: về được với cội nguồn, là về được với chính mình
Buổi lễ khép lại khi mặt trời đã lên cao trên cánh đồng lúa. Trong lòng tôi nhẹ tênh — không phải vì đã "xong một việc phải làm", mà vì tôi vừa được nhắc lại điều cốt lõi nhất: muốn tâm an, hãy biết mình từ đâu tới, và hãy lo cho cội nguồn của mình được yên ấm. Gốc có sâu, cây mới đứng vững giữa mọi mùa giông bão của cuộc đời.
Chúc bạn, dù cuộc sống có cuốn đi đến đâu, cũng luôn giữ trong tim một chốn để trở về — nơi có ông bà, tổ tiên, có cội nguồn đã cho mình hình hài này. Bởi một tấm lòng luôn có chốn để về, là một tấm lòng bình an.
An cho phần mộ, an cho tại gia, rồi cõi lòng cũng theo đó mà an.
Muốn trở về với sự bình an sâu bên trong mình?
Hãy để lại lời nhắn cho tôi — ta cùng nhau chậm lại, trở về với cội nguồn và những giá trị làm nên một đời sống an lành.
Nhắn cho Hà Bình 🕊️