Biết ơn 5 năm dưới mái trường Đại học Giao thông Vận tải
Trước hết, tôi muốn dành những dòng đầu tiên cho lòng biết ơn. Biết ơn hành trình 5 năm gắn bó với ngôi trường Đại học Giao thông Vận tải Hà Nội, cùng tập thể lớp ATP52 (khóa 2011 – 2016). Biết ơn các thầy, các cô đã dạy dỗ. Biết ơn tất cả các thành viên ATP52 đã cùng nhau đi qua một quãng thanh xuân đẹp đẽ. Và biết ơn Ban tổ chức đã sắp xếp, để tôi đủ duyên được hiện diện trong ngày kỷ niệm 10 năm ý nghĩa này.
Chúng ta sống trong một nhịp đời vội vã, nơi ai cũng tất bật với công việc, với gia đình, với những mục tiêu phía trước. Vậy mà vẫn có một ngày, những con người từng ngồi chung một giảng đường buông hết mọi bận rộn, hẹn nhau trở về đứng cạnh nhau. Chỉ riêng điều đó thôi, với tôi, đã là một món quà.
Những mảnh ký ức thời sinh viên không bao giờ quên
Gặp lại nhau, chúng tôi cùng ngồi hồi tưởng lại quãng thời gian sinh viên với thật nhiều kỷ niệm. Những mảnh ký ức tưởng đã ngủ quên bỗng ùa về, rõ mồn một, khiến ai nấy đều bật cười và rưng rưng.
🎒 Một thời ATP52 để thương để nhớ
Tôi vẫn nhớ như in hình ảnh gói xôi xéo 5 nghìn đồng mua vội ngoài cổng trường mỗi buổi sáng, ăn cho kịp giờ lên giảng đường. Nhớ những bài kiểm tra hồi hộp, những buổi thảo luận, những lần tranh biện sôi nổi đến quên cả giờ về. Nhớ nhất là những buổi các bạn nam trong lớp tổ chức 20/10 và mùng 8/3 thật ý nghĩa và đầy cảm xúc, dành tặng cho "5 bông hồng của lớp" — chị Bẹp, Huyền, Oanh, Diễm và Bình. Rồi những chuyến phượt dã ngoại bằng xe máy lên Hàm Lợn, những buổi rong ruổi foodtour khắp các ngõ ngách Hà Nội… Tất cả làm nên một thanh xuân mà có lẽ cả đời này chúng tôi không bao giờ quên.
10 năm — mỗi người một hành trình, một câu chuyện đổi thay
Điều khiến buổi gặp mặt trở nên sâu sắc, không phải là mâm cỗ hay khung cảnh, mà là những câu chuyện. Sau 10 năm, mỗi người trong chúng tôi đã đi một con đường rất khác.
Có bạn ra trường rồi không theo ngành đã học. Có bạn học lên cao hơn nữa. Có bạn nay đã định cư ở nước ngoài. Có bạn theo đúng ngành ngay từ những ngày đầu ra trường và bền bỉ đến hôm nay. Còn tôi, từ khi ra trường lại chẳng theo ngành, để rồi sau bao ngã rẽ, cái duyên lại đưa tôi trở về với chính ngành mình từng học. Cuộc đời quả thật có những vòng tròn kỳ lạ mà khi đi qua rồi nhìn lại, ta chỉ biết mỉm cười.
Được ngồi lắng nghe các bạn kể về gia đình và cuộc sống của mình, tôi càng thấm thía. Có những cuộc đời tưởng chừng mọi sự đều an ổn, đủ đầy, vậy mà bên trong vẫn có những biến cố của thân bệnh, những thử thách rất riêng mà mỗi người phải lặng lẽ đi qua. Nhưng cũng chính những khúc quanh ấy đã khiến tất cả chúng tôi trưởng thành hơn.
Cuộc sống tưởng chừng an ổn vẫn có những khúc quanh không ai lường trước. Chính những khúc quanh ấy — nếu ta biết đón nhận — lại là nơi ta lớn lên.
Hành trình 10 năm của riêng tôi — những "bài học cần tốt nghiệp"
Nếu 5 năm đại học là để tốt nghiệp một tấm bằng, thì 10 năm qua với tôi là một hành trình dài với thật nhiều "bài học" khác cần tốt nghiệp — những bài học mà không giảng đường nào dạy, và cũng chẳng có kỳ thi nào báo trước.
Đã có những thử thách tưởng chừng như "khó có thể tốt nghiệp ra trường đúng hạn". Đã có cả những khoảnh khắc tôi bước tới rất gần cánh cửa "tử" rồi trở về. Rồi hành trình mưu sinh với công việc, và thiêng liêng hơn cả là hành trình làm mẹ. Mỗi chặng đường ấy đều để lại trong tôi những vết khắc — có vết là niềm vui, có vết là nước mắt — nhưng tất cả đều dạy tôi lớn lên.
Tôi kể ra không phải để than thở, mà vì tôi tin: chính những trải nghiệm chạm đến giới hạn của mình mới là thứ thức tỉnh ta mạnh mẽ nhất. Khi đã một lần đứng bên lằn ranh mong manh của sự sống, người ta sẽ nhìn mọi được – mất thường ngày bằng một đôi mắt rất khác.
Gặp lại nhau, tôi trân trọng hiện tại hơn
Khoảnh khắc nhìn lại cả một chặng đường 10 năm, điều đọng lại trong tôi không phải là tiếc nuối, mà là sự trân trọng. Trân trọng hiện tại. Trân trọng từng ngày mình còn được thở, còn được khỏe mạnh, còn được ngồi bên những người thương yêu.
Buổi gặp mặt ấy như một tiếng chuông nhẹ, nhắc tôi thức tỉnh mình hơn mỗi ngày. Không cần gì lớn lao, tôi chỉ mong mỗi ngày trôi qua đều được bình an, khỏe mạnh, bình yên và hạnh phúc. Bởi khi đã đi qua đủ những đổi thay, ta hiểu rằng những điều giản dị ấy mới thật sự là gia tài.
Một việc nhỏ để làm hôm nay
Hãy thử nhắn tin cho một người bạn cũ mà lâu rồi bạn chưa hỏi thăm — chỉ một câu "Dạo này bạn có khỏe không?". Hoặc lặng lẽ nghĩ về một người đã cùng bạn đi qua một quãng đời, và thầm biết ơn họ. Bạn sẽ thấy lòng mình ấm lên, và hiểu rằng những kết nối chân thành mới là điều ở lại.
3 điều tôi mang về từ ngày hội khóa
Rời Tuần Châu khi lòng còn đầy lưu luyến, tôi mang theo về không phải quà cáp, mà là 3 bài học lặng lẽ cho đời sống bình an của mình:
1. Biết ơn quá khứ, vì nó làm nên con người mình hôm nay. Mỗi thầy cô, mỗi người bạn, mỗi kỷ niệm buồn vui đều là một viên gạch dựng nên ta. Sống với lòng biết ơn, ta sẽ thấy đời mình đầy đặn hơn nhiều.
2. Đón nhận đổi thay như một phần của trưởng thành. Không ai và không điều gì đứng yên mãi. Những biến cố, thử thách không đến để trừng phạt ta, mà để đánh thức và tôi luyện ta. Hiểu vậy, ta bớt sợ hãi và oán trách.
3. Trân trọng hiện tại, vì đó là tất cả những gì ta thật sự có. Mỗi ngày bình an, khỏe mạnh bên người thương đã là một phúc lành. Đừng đợi đến khi mất đi mới biết mình từng có.
Câu hỏi thường gặp
Vì sao những buổi họp lớp, gặp lại bạn cũ lại quý giá?
Vì đó là dịp hiếm hoi ta được sống chậm lại, nhìn lại cả một quãng đời và những con người đã cùng ta đi qua thanh xuân. Gặp lại nhau sau nhiều năm, ta được lắng nghe những hành trình rất khác nhau, thấy rõ sự đổi thay của cuộc đời, và từ đó biết trân trọng hơn những gì mình đang có trong hiện tại.
Gặp lại bạn bè sau 10 năm, ta thường nhận ra điều gì?
Ta nhận ra không ai giữ nguyên như xưa: người theo ngành, người rẽ lối, người định cư xa, người trải qua biến cố sức khỏe hay thử thách riêng. Cuộc sống tưởng chừng an ổn đủ đầy vẫn có những khúc quanh không lường trước. Chính điều đó nhắc ta rằng mọi thứ đều vô thường, và mỗi ngày bình an, khỏe mạnh đã là một điều đáng biết ơn.
Làm sao để giữ được sự bình an sau những biến cố của cuộc đời?
Hãy xem mỗi thử thách, mỗi biến cố như một bài học để mình trưởng thành hơn, thay vì một sự trừng phạt. Khi biết nhìn lại với lòng biết ơn thay vì oán trách, biết trân trọng hiện tại thay vì tiếc nuối quá khứ hay lo lắng tương lai, tâm ta sẽ dần lắng lại và tìm về được sự bình an vốn có bên trong mình.
Lời kết: viết tiếp trang "ATP52 & Tình bạn – Thanh xuân"
Ngày gặp lại rồi cũng khép lại, nhưng dư âm của nó thì còn ở mãi trong tim tôi. Cảm ơn ATP52 đã cho tôi một thanh xuân để nhớ, và một ngày hội ngộ để tôi biết mình cần sống chậm lại, thương nhiều hơn và trân trọng hơn từng phút giây hiện tại.
Tôi xin mến chúc tất cả các bạn ATP52 và gia đình luôn bình an, khỏe mạnh, đủ đầy và hạnh phúc, công việc hanh thông như ý. Mong sẽ còn thật nhiều dịp tái ngộ cùng các bạn và gia đình, để chúng ta cùng nhau viết tiếp những trang thật đẹp mang tên "ATP52 & Tình bạn – Thanh xuân".
#BinhanfromwithLove
Biết ơn hành trình đã qua, trân trọng từng phút giây hiện tại.
Muốn trở về với sự bình an sâu bên trong mình?
Hãy để lại lời nhắn cho tôi — ta cùng nhau chậm lại, học cách biết ơn và trân trọng từng khoảnh khắc của một đời sống an lành.
Nhắn cho Hà Bình 🕊️